
Trắng đêm không ngủ... đôi mắt cứ thao thao nhìn vào khoảng không vô định... không nhúc nhích và cũng chẳng cựa quậy hình hài... lặng lẽ lắng nghe cơn gió xôn xao tràn qua tâm thức... đời người được mấy lần đón bão?!...
Những hình ảnh quá khứ, hiện tại và tương lai đan xen xoắn xít chực chờ đẩy xô ta vào vực thẳm hư vô không đáy... bình tĩnh chiêm nghiệm những cảm xúc đến và đi... đã sẵn sàng cho sự vay trả... có sự bình yên nào mà không từng đi qua những xáo trộn?!...
Nghe chừng cơn bão vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm... thời gian càng trôi những đợt lốc xoáy càng mạnh... dường như mình đang nằm ngay trung tâm của vòng luẩn quẩn... sẽ vững vàng đi qua hay sụp đổ ngay bên bờ chiến tuyến vẫn còn là một dấu hỏi... một khi đã lĩnh ấn tiên phong thì chấp nhận không quay đầu lại...
Vọng âm của những ký thác nhảy múa cùng với tiếng nỉ non của những cảm xúc đời thường... khi mềm mỏng khi réo rắt như muốn phá tan lớp màng mỏng bao bọc cánh cửa tồn sinh... có đủ sức mạnh vượt qua sự mê hoặc của thanh trần hay chính thanh trần vượt thắng trở thành chủ nhân ông của chủ thể vẫn còn ở thời tương lai... một khi đã chấp nhận mạo hiểm thì không bao giờ buông xuôi...
Vẫn lặng yên nằm đó không nhúc nhích, không cựa quậy... tự biến bản thân trở thành vũ đài để lý trí và trái tim, ý chí và nghiệp lực thách đố nhau một lần, dù có thể đây là lần cuối... hoặc là hùng ca, hoặc là bi ca chứ quyết không thỏa hiệp chỉ để tồn tại làng nhàng nửa trắng nửa đen...
Xao xuyến, ngổn ngang, luyến tiếc, nhớ nhung, chần chừ, quyết liệt, mạnh mẽ, vui mừng, hể hả, đắng cay, hạnh phúc... vừa là chiến binh vừa là chiến lợi phẩm... Thu được gì sau một cuộc chiến còn tùy thuộc vào cách ta bày binh bố trận... Thắng thua chỉ là hệ quả phụ mà thái độ tham gia mới quyết định ván cờ...

Đưa tay với điếu thuốc đang cháy dở trên đầu giường, ngó mắt nhìn đồng hồ... vậy là đã gần 4 giờ sáng... bão vẫn chưa tan và gió vẫn chưa tàn... những hạt mưa bay xéo qua cửa sổ, hắt thẳng vào chiếc giường đang vo ve vài chú muỗi... vặn thêm chút ánh sáng vàng đục... trên bức tường rêu phong xưa cũ còn nguyên đó một chiếc bóng đang cặm cụi đêm thâu...
... Lại một đêm không ngủ... và đêm nay thì dài hơn đêm qua...
(6/9/12)
Không có nhận xét nào:
- Có ý kiến gì xin để lại lời bình chia sẻ.
- Viết bằng tiếng Việt có dấu để dễ đọc hơn.
- Nếu không đăng nhập blog, vui lòng ghi tên thật để tiện trao đổi.
Xin chào và chúc sức khỏe!