
Trời
lại
mưa... Mưa thì mát, thân nhiệt giảm, đáng lẽ dễ ngủ thì lại trằn
trọc...
Miệng cứ lầm bầm chửi mà lại chẳng biết chửi ai... Chửi đám đông không
bản sắc
thì chẳng có thằng điên nào chịu chửi lại, bởi mấy thằng điên chính hiệu
thì đâu có chịu lúc nhúc chui đầu vào cái đám đông hỗn tạp đó... Chửi
một ai đó cụ thể thì lại không nỡ (khổ,
tính mình hay thương người), lôi tên hắn ra chửi cứ ngại hắn khóc. Hắn
mà khóc
thì mình lại không biết dỗ....
Không ngủ được thì viết... Định viết một bài thơ mà e thiên hạ đọc không
hiểu, họ tức quá lại ngồi bứt tóc bứt tai... bứt riết sớm muộn gì cũng
hói
đầu, mà cứ hói đầu thì biết đâu đổ thừa do đọc thơ của mình... vậy là
mình lại phải bất
đắc dĩ thành lập Tập đoàn hói cho có bầy có đàn... Mà mình thì chúa ghét
cái gì có tổ chức...
Tạm thời bỏ việc làm thơ, nảy sinh ý định lon ton vào mấy vụ lùm xùm
của cuộc thi hoa hậu vừa qua.... nhưng ngẫm nghĩ thế nào lại thôi... "Người ta đẹp
thế mờ... chửi chi tội nghiệp"... Nghe phong thanh bài báo trên Vietnamnet về vụ Cái đẹp cứu rỗi gì
gì đó quá đủ rồi... còn thực tế bản thân Cái đẹp có giá trị cứu rỗi hay không thì hẹn khi
nào có hứng sẽ tham gia nhảy nhót...
Gác chuyện thế sự sang một bên, mở máy nghe nhạc... ôi chao mà
chán.... hết gặp gỡ đến hứa hẹn, hết hứa nhiều đến thất hứa thật nhiều, hết
chia tay đến đau khổ... nghe cứ như xát muối vào tim... cố lục lọi trí óc xem có
hình dáng nào đó để nhớ cho đúng điệu nghe nhạc tình củm nhưng tìm hoài chẳng
thấy bóng dáng cô nường nào xuất hiện cả... "Thôi, quên vụ nhạc nhẽo
đi... Chơi không đúng điệu ứ thèm chơi!"
Ngồi ngắm mưa rơi, ngẩn ngơ kiếm đề tài... chẳng có hứng với bất cứ đề tài nào
cả... khổ thân tôi.... vậy mà mắt vẫn không chịu nhắm dùm cho cái... Lại bứt
tóc.... nhưng tóc rụng hết rồi thì còn đâu mà bứt... Vò đầu cho đúng chất suy
tư, vuốt chòm râu cho đúng dáng ông già... chợt nhận ra chiều nay mới cạo
râu, tự nhiên thấy tiêng tiếc...

Lặng lẽ trong đêm... tí tách mưa rơi ngoài trời... Lòng rối bời... trái tim cứ
đánh võng chơi vơi... Ngẩn ngơ đếm nhịp đồng hồ... lắng nghe thế giới ngoại
biên xô bồ hỗn loạn... Qua ánh đèn đường, qua làn mưa rơi, thấp thoáng
vài bóng người không nhà không cửa đang co ro tránh rét... Xót xa mà chẳng thể làm gì
hơn...
Giảm dần ánh sáng... mở chút nhạc không lời cho thanh âm trầm bổng lả lơi mời
gọi... Hồn lang thang phiêu lãng... Mắt ơ hờ nửa nhắm nửa mở... Lắc lư thần
trí.... Cố mở toang những gì còn đang bức bí chưa thông... Thế giới du bồng bắt
đầu phát khởi âm thanh... Mưa tạt vào chiếc mành mong manh làm cánh cửa sổ
lắc lư như Ma đêm rủ rê phiêu bạt...
Ma đêm hiện hình... vẫn một giọng nỉ non nghe chừng tha thiết... "Về đi
thôi.... lưu luyến điều gì...Về đi thôi... Về đi thôi...".... Nhìn thẳng
vào mắt nó... nhếch mép... "Chú cứ về trước đi... Anh còn dở dang vài việc chưa thực hiện nên chưa về được..."
Một khoảng lặng tạm thời trôi qua... lại cái giọng rủ rê nghe chừng bắt đầu đáng
ghét... "Chẳng có gì đáng để làm cả, hợp rồi cũng tan, được rồi cũng mất,
thành rồi cũng bại, có rồi cũng không... Về đi thôi...".... Tằng hắng vài
tiếng, nhẹ nhàng nhưng nghiêm giọng bảo..." Anh đã bảo Chú cứ về trước thì cứ về trước
đi... Anh hứa về là sẽ về, chỉ là giờ chưa phải là thời điểm để anh về... Chú cứ
lôi thôi năn nỉ kiểu đàn bà như thế trông không giống bản lĩnh Ma đêm chút nào... "
Lại thêm một khoảng lặng nữa ngắt nhịp cuộc trò chuyện, mà có phải là
chuyện trò bình đẳng gì đâu, chỉ toàn là tiếng cám dỗ mời gọi đấy chứ...
Ma đêm nghe chừng khó thuyết phục được mình, hắn đành chuyển sang giọng cười
sảng lảng..."Lâu không gặp Anh, nhìn Anh càng ngày càng phong độ...
Em tin Anh đã nói thì nhất định sẽ làm... Chỉ là lũ Ma đêm tụi em nhớ
Anh quá, muốn Anh về sớm để họp mặt thôi..." Ma đêm mắt chớp chớp, mồm đớp đớp
trông thật là thảm thương... "Các chú cứ vẽ chuyện.... Ở đó ráng ngoan
ngoãn, anh em bảo nhau... Anh nhất định sẽ về... Chỉ là chưa đúng thời điểm,
giờ thì Chú thăng đi để Anh còn làm việc... "...
"Rầm".... Ôi con ma đêm quỷ sứ, mải đưa tay ra bắt tạm biệt nó mà
mình ngã chỏng vó xuống đất... Suýt được ngủ ... Giờ thì lại chẳng ngủ được nữa
rồi, thôi thì post tạm bài thơ xưa cũ gửi tặng chiến hữu đọc chơi chơi đầu tuần
vậy....
Quanh
năm mắc nợ buồn rầu oằn vai
Tháng
ngày thở ngắn than dài
Đêm
đêm tìm kiếm miệt mài lý do
Trán
nhăn, tóc rụng, đầu to
Mà
nguyên nhân ấy chưa thò đầu ra…
(20/1/2009)

Lục
lọi trong kho tàng trí nhớ mà rêu phong đã kín cửa ra vào, lấy tay quét mấy lớp
mạng nhện giăng đầy bụi bám thời gian, cố tìm câu trả lời vì sao đầu mình to? vì sao tóc mình rụng? vì sao trán mình nhăn?... mà vẫn chưa ra nên đành cất giọng khàn đục ê a...... vì sao...vì sao... và vì sao...?!
(10/9/12)
Không có nhận xét nào:
- Có ý kiến gì xin để lại lời bình chia sẻ.
- Viết bằng tiếng Việt có dấu để dễ đọc hơn.
- Nếu không đăng nhập blog, vui lòng ghi tên thật để tiện trao đổi.
Xin chào và chúc sức khỏe!