Tự nhiên.... buồn. Lang thang hết website này đến website khác...buồn. Gọi điện hết người này đến người khác... buồn. Đi ra đi vào... buồn. Gặp gỡ người này người khác... buồn. Nói chung là buồn... hết chỗ nói.
Buồn thỉu buồn thiu....buồn hiu buồn quạnh...buồn như gió lạnh thổi qua... buồn như hoa không nở... buồn như phở không muối... buồn như chuối còn xanh... buồn như anh thất tình... buồn như mình sắp chết... buồn như chết chưa chôn... buồn như ngôn ngữ bất lực.. buồn như vực thẳm không đáy... buồn như máy hết dầu... buồn như mưa ngâu không tạnh... buồn hết canh này sang canh khác... buồn lác đác như lá mùa thu... buồn như thằng ngu không biết gì...buồn riết... buồn hoài...buồn mãi không thôi... buồn như thuyền trôi lờ lững... buồn lững thững...buồn dửng dưng... buồn như giấc mơ bừng tỉnh...buồn như lính gác không lương... buồn như con mương hết nước... buồn như chức tước bị lột lon... buồn như con thuyền không người lái...buồn như cái mặt tái xanh... buồn như chiếu manh phơi nắng... buồn như vắng khách khi rảnh... buồn như khi rảnh ngẩn ngơ.. buồn như con trẻ bơ vơ... buồn ngơ buồn ngác...buồn như người khác hiểu nhầm... buồn như mầm non bị chặt... buồn như cái mặt thiếu cơm... buồn như... tôi... buồn....cười
..... Viết đến đây, tự nhiên cười. Hết buồn. Hết viết. Chắc mọi người đọc xong cũng phì cười như tôi? Vậy là cảm ơn nỗi buồn mà mọi người có được nụ cười dễ thương nhỉ?... nhưng dù cười thì cũng chỉ là cười... buồn mà thôi...
Ôh hô...đang buồn ... đọc bài này xong ..cười....buồn....:d,:-(
Trả lờiXóa