Hôm nay đầu tuần, chúng ta hãy bắt đầu bằng một câu chuyện cười nha...
Có một anh chàng bán quạt giấy đầu thôn, đang rao to giữa phố thị ồn ào: Ai mua quạt
không? Bán quạt đây!...
Nhà vua, trong một lần vi hành, đã hỏi mua nó nhưng với điều kiện chiếc quạt này phải có điều đặc biệt. Anh chàng bán quạt nói: Chiếc quạt của tôi trị giá 100 triệu, nếu Ngài đồng ý bỏ ra số tiền như vậy tôi sẽ bán chiếc quạt này cho Ngài.
Nhà vua săm soi chiếc quạt giấy thật kỹ và nói: Ta chẳng thấy chiếc quạt giấy này có gì đặc biệt cả, sao nhà ngươi có thể bán nó với giá 100 triệu?
Anh chàng bán quạt tủm tỉm cười: Nhà
vua không biết đấy thôi, chiếc quạt này rất đặc biệt. nó có tuổi thọ
nhiều hơn cả thần và nhà vua cộng lại. Nó cũng có thể tồn tại vĩnh viễn
với thời gian nên thần mới bán nó với giá 100 triệu. Tính ra, sự đặc
biệt của chiếc quạt này còn đáng giá nhiều hơn thế...
Nhà vua ngạc nhiên nói: Ta cam đoan
với ngươi chiếc quạt này chưa đầy một tuần thì đã rách nát rồi. Nếu như
ngươi đồng ý với ta rằng, sau một tuần, ngươi tới gặp ta mà chiếc quạt
không bị rách thì không những ta trả ngươi 100 triệu mà còn thưởng thêm
cho ngươi 100 triệu nữa. Nhưng ngược lại, nếu chiếc quạt bị rách, ta sẽ
chém đầu ngươi.
Anh chàng bán quạt tư tin nhận lời rằng
một tuần sau anh ta sẽ trở lại với lời cam kết trên... Nhà vua đồng ý
mua chiếc quạt với giá 100 triệu.
Thời gian trôi qua... một tuần sau, chiếc
quạt bị rách tả tơi. Nhà vua hí hửng vì đã chiến thắng và cười thầm
rằng tên bán quạt đó chẳng có gan trờ lại... Nhưng... kỳ lạ thay, bóng
anh chàng bán quạt đang vội vã tới nơi đã hẹn....
Chưa kịp chào nhau vài câu xã giao, nhà
vua đã ném chiếc quạt rách tả tơi về phía anh ta với vẻ đắc thắng hiện
lên khuôn mặt... anh chàng bán quạt nhìn chiếc quạt thật kỹ, không tin
vào mắt mình: Chiếc quạt của thần không thể rách tả tơi như thế được, chắc chắn nhà vua đã không biết cách sử dụng quạt.
Nhà vua trợn mắt: Ta không biết quạt? Chả lẽ ta còn cần ngươi chỉ ta cách quạt hay sao?
Anh chàng bán quạt phân bua: vậy nhà vua đã sử dụng quạt của thần như thế nào?
Nhà vua nói: Thì ta cũng cầm chiếc quạt này và quạt như bao người khác thôi. Miễn sao có gió là được.
Trời ơi! Anh chàng bán quạt kêu lên. Nhà
vua sử dụng quạt của thần như vậy, rách là đúng rồi. Chiếc quạt của
thần muốn có tuổi thọ hàng trăm năm thì nhà vua không nên cầm quạt mà
quạt như vậy.
Vậy ý ngươi muốn bảo ta phải sử dụng quạt như thế nào? Nhà vua tức tối hỏi.
Anh bán quạt tủm tỉm: Dạ... dạ... khi
nhà vua muốn cho chiếc quạt của thần tạo ra gió mát... nhà vua hãy để
chiếc quạt đứng im trước mặt nhà vua... và sau đó ngài... lắc qua lắc
lại cái đầu của Ngài... Thế là có gió thôi.
........................
Ôi Lạy trời. Tự mỗi người tìm ra cách cười riêng của mình nha. Khóc cho câu chuyện trên cũng là cách biểu lộ thú vị.
Không có nhận xét nào:
- Có ý kiến gì xin để lại lời bình chia sẻ.
- Viết bằng tiếng Việt có dấu để dễ đọc hơn.
- Nếu không đăng nhập blog, vui lòng ghi tên thật để tiện trao đổi.
Xin chào và chúc sức khỏe!