Đêm ưu tư



Đêm thâu nghe tiếng nhạc
Nỉ non gợi mơ màng
Ngất ngây men rượu nhạt
Mình ta quyện hỗn mang

Đường trần đùa nhau mãi
Kiệt quệ đến thân tàn
Lặng im nghe tiếng thở
Nuôi một đời than van
..........

Tay buông về viễn xứ
Lòng nuối tiếc tồn dư
Nhấc lên rồi đặt xuống
Hữu - Vô mãi chần chừ

Mắt căng nhìn bóng tối
Cố nhếch hai vành môi
Thao thức một câu hỏi
Duyên trời nỡ định ngôi?
........

Nghe chăng tiếng nức nở
Âm buồn gửi trời đêm
Vì sao... vì sao nỡ...
Đẩy ta về mộng mơ...?

Thấy chăng dòng lệ chảy
Khóc phận bạc lưu đày
Vì sao... vì sao nỡ...
Buộc ta đón chua cay...?
.........

Đi đâu... đi đâu hỡi...
Một bến bờ dừng chân
Hay phải chăng lênh đênh
Là mệnh số du trần?
 Về đâu... về đâu hỡi...
Một chỗ nằm bình yên
Hay phải chăng tất định
Là cổ mộ du miên?
.........

Trăm năm là mấy chốc
Đêm dài là bao canh
Trằn trọc vùng hoang vắng
Khắc khoải miền vô thanh
 Tay nâng ly rượu đắng
Uống cạn mọi bơ vơ
Cho men say khỏa lấp
Nỗi ưu tư vô bờ
.....

(18/9/12)

 

Tái bút

Có những ưu tư mà nước mắt chỉ còn là sự ngây thơ và phù phiếm
CÁC BÀI VIẾT CÙNG CHỦ ĐỀ
NHẬN XÉT CỦA BẠN VỀ BÀI VIẾT
Comments
0 Comments

Không có nhận xét nào:

Lời thưa... Đóng lại Cảm ơn bạn đã đọc bài viết:
- Có ý kiến gì xin để lại lời bình chia sẻ.
- Viết bằng tiếng Việt có dấu để dễ đọc hơn.
- Nếu không đăng nhập blog, vui lòng ghi tên thật để tiện trao đổi.
Xin chào và chúc sức khỏe!

Feeds

Bài viết Nhận xét Online

Bạn ơi, cùng thở với tôi nhé...

Bài viết mới nhất

Bài viết ngẫu nhiên

Bình luận mới nhất