Về...

Sáng nay thức giấc
Tôi thắp một tuần hương
Dâng lên hai đấng sinh thành
Vọng bái

Ai là cha ta?
Ai là mẹ ta?
Đâu là tổ tiên nguồn cội?
Đâu là gốc rễ nguyên lai?

Một áng mây trôi
Một cơn gió nhẹ
Một hạt bụi rơi
Kết tụ hình hài rực rỡ

Một dòng suối chảy
Một đóa hoa thơm
Một bàn tay ấm
Dưỡng nuôi xác thể tinh anh

Sáng nay thức giấc
Tôi cắm một bình hoa
Dâng lên bậc thầy khả kính
Cúi đầu

Ai là thầy ta?
Ai là cô ta?
Ai truyền trao sức mạnh vô úy?
Ai mở đường đi giải thoát diệu kỳ?

Một người bạn trên đường gặp gỡ
Một thiện nhân giúp đỡ chẳng đắn đo
Một người vô tình đi qua lặng lẽ
 Cho ta hôm nay đứng vững giữa cuộc đời

Một người hướng ta đến điều hay lẽ phải
Một người thử ta với cạm bẫy chông gai
Một người thờ ơ mặc thân ta vùng vẫy
  Để hôm nay ta nhận diện được chính mình

Sáng nay thức giấc
Tôi thắp ngọn nến nhỏ
Dâng lên tổ quốc ngàn đời
Rơi lệ

Ai là con Hồng cháu Lạc?
Ai là dòng giống Tiên Rồng?
Đâu rồi hào khí ngút trời xanh?
Đâu rồi sức mạnh ngàn năm văn hiến?

Lớp lớp thanh niên nằm xuống
Máu xương thế hệ chập chùng
Kiên cường đối mặt hiểm nguy
Cho đất nước hôm nay bình yên tạm đủ

Tổ quốc ngon như miếng bánh
Ngoại xâm chực xâu xé tứ bề
Ý chí hiệp thương nơi đâu
Cho hội nghị Diên Hồng chỉ còn là dĩ vãng?

Sáng nay thức giấc
Tôi pha bình trà ấm
Dâng lên vạn loại sinh linh
Chia sẻ

Ai là trẻ nhỏ?
Ai kẻ trưởng thành?
Ai là chính ta trong hình hài tóc bạc?
Ai nhúm xương khô lạnh lẽo dưới chân cầu?

Một bàn tay chìa ra
Đưa nhau qua đêm vắng
Một tiếng nói vỗ về
Sợi thương ấm lên tình đồng loại

Một hạt giống đã gieo
Xuân hy vọng sẽ về
Cần lắm những bàn tay
Chung nhau cùng tưới tẩm
Sáng nay thức giấc
Bật lên khúc nhạc véo von
Tiễn ta về nguồn cội
Nơi chưa có bắt đầu

Ai là ta?
Từ đâu có tứ đại?
Ý thức nào miên man xô đẩy?
Nợ duyên nào khéo nổi sóng phù vân?

Một hoài nghi siêu hình để ngỏ
Một niệm tưởng bất chợt bâng khuâng
Một cảm thọ lăn tăn ngần ngại
Một dòng thức trôi lăn không bến bờ

Một ký âm định hình trong muôn ngàn nốt nhạc
Một bản trường ca xô đẩy nhau về nguồn cội nguyên sơ
Một dấu chấm vẽ lên vòng tròn xoắn ốc
Một đường đi bất định tính đang chờ
....
Cúi đầu hôn hạt bụi
Thấy sương rơi trong khóe mắt khôi nguyên
(25/8/12)
CÁC BÀI VIẾT CÙNG CHỦ ĐỀ
NHẬN XÉT CỦA BẠN VỀ BÀI VIẾT
Comments
0 Comments

Không có nhận xét nào:

Lời thưa... Đóng lại Cảm ơn bạn đã đọc bài viết:
- Có ý kiến gì xin để lại lời bình chia sẻ.
- Viết bằng tiếng Việt có dấu để dễ đọc hơn.
- Nếu không đăng nhập blog, vui lòng ghi tên thật để tiện trao đổi.
Xin chào và chúc sức khỏe!

Feeds

Bài viết Nhận xét Online

Bạn ơi, cùng thở với tôi nhé...

Bài viết mới nhất

Bài viết ngẫu nhiên

Bình luận mới nhất